Đôi khi cái chạm mắt cũng là duyên nợ
Buổi sáng hôm ấy, nếu anh tới trễ một chút, cửa thang máy đóng nhanh một chút, hoặc vô tình ánh mắt hai ta không chạm nhau thì đã khó có thể đi cùng nhau một đoạn đường này.
Tình cờ? Hay đúng hơn là duyên nợ.
Cái hẹn đầu tiên
Sau khi gặp nhau ở thang máy, chộp lấy cơ hội và nhắn tin thâu đêm suốt sáng. Cuối cùng cũng có cái hẹn đầu tiên là tại quán cafe The 59. Hôm ấy hai đứa ngồi nói chuyện quên mất thời gian và là bước đầu của rất nhiều những buổi hẹn sau này.
Lời tỏ tình đầu tiên
Buổi tối trên biển hôm ấy, hai đứa nói với nhau rất nhiều, kể với nhau về gia đình mình, về mọi thứ xoay quanh. Đôi khi chỉ là những câu chuyện đơn giản như hôm nay ra sao, ngày mai thế nào, đã từng đau buồn và vượt qua như thế nào. Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngưng lại để cả hai nhận ra rằng đã thuộc về nhau.
Phút giây cầu hôn
Một chặn đường không dài cũng không ngắn đã trải qua cùng nhau. Anh đôi khi vụng về để che dấu đêm cầu hôn, nhưng vẫn tạo bất ngờ cho em đêm hôm ấy. Chuyện bọn mình bắt đầu tại một đêm trên biển, nên anh quyết định kết thúc và chuyển sang chặn đường mới cũng ở trên biển. Phút giây em đồng ý, tim anh như vỡ òa trong niềm vui và hạnh phúc.
Ngày lễ đính hôn
Ngày hôm ấy đi cùng họ hàng nội ngoại, các anh em phù rể tay bưng tráp sính lễ mà lòng tràn đầy tự hào và hạnh phúc. Giây phút mẹ nắm tay em trao vào tay anh, không ngôn từ nào có thể diễn tả được. Lúc đấy anh ngộ ra là hạnh phúc đôi khi không chỉ là bạc vàng.